蝦蟆石

宋代 張澄
千峰來南兮萬馬奔,翠麓卻立兮如飲江之黿。湫靈沸黑兮神物生,雲霧晝晦兮風憀慄而淒清。 我愛灘瀧㶁㶁兮寒瀨齒齒,浮我江䑳兮歲不知其幾。 石中之人兮喜我不屑,華我以春花兮食我以秋實。 我棄而不即兮獨不清冷弄明月。
qiān fēng lái nán wàn bēn   cuì què yǐn jiāng zhī yuán 黿 jiǎo líng fèi hēi shén shēng yún   zhòu huì fēng liáo ér qīng    
ài tān lóng guó guó hán lài chǐ chǐ   jiāng lún suì zhī  
shí zhōng zhī rén xiè   huá chūn huā shí qiū shí  
ér qīng lěng nòng míng yuè