還自益昌道得張仍修詩次韻

宋代 洪咨夔
劍外風煙老鬢華,歸心更切獨孤遐。 明知東郭非吾土,苦認西樓是我家。 萬古聲名供敝帚,九州意氣付浮杳。 同來蓬沓於潛女,一笑長歌陌上花。
jiàn wài fēng yān lǎo bìn huá   guī xīn gèng qiè xiá  
míng zhī dōng guō fēi   rèn 西 lóu shì jiā  
wàn shēng míng gōng zhǒu   jiǔ zhōu yǎo  
tóng lái péng qián   xiào cháng shàng huā