還雲岑魯直詩

宋代 鄭清之
蟠空健筆虎蛟騰,九折羊腸萬馬登。 裁剸燠寒真兒聖,牢籠泉石肯輸僧。 命意得了兔走穴,放字未安狐聽冰。 句法當頭飛棒喝,就渠言下辨三乘。
pán kōng jiàn jiāo téng   jiǔ zhé yáng cháng wàn dēng  
cái tuán hán zhēn ér shèng   láo lóng quán shí kěn shū sēng  
mìng de le zǒu xué   fàng wèi ān tīng bīng  
dāng tóu fēi bàng   jiù yán xià biàn sān shèng