海棠秋

宋代 顧禧
春風蕩漾花如織,排擯深岩天地窄。 桃李芳菲鬥豔陽,嫣痕盡染胭脂色。 含丹欲吐嬌不勝,獺髓遙分點瓊額。 楊妃睡足口無語,嫁作遊絲怨風雨。 花神泣罷還欲訴,不願柔枝薦繁市。 願得常親君子傍,秋深靜綰紫綃妝。 孤桐獨立擎素月,芙蕖零落無輝光。 瑤枝重整臨秋水,蓼蒲歷歷羞無香。 賞心況有雙鳧仙,琴聲夜夜醉嬋娟。 碧霞觴泛海棠醉,曲欄麗影何蹁躚。 君不見南朝百里花無數,鬱郁紛紛吐煙霧。 載歲無人禁採樵,丹干瓊姿盡摧仆。 蘭蕙當門動見鋤,草門惟嘆璇霓臥。 茲花勝植瀛蕊苑,一承顧盼猶未晚。 冉冉臨窗如有心,{儇亻換女}舞清歌樂事遠。 蔓露凝霜色倍妍,夔州何獨無詩篇。 茲花有詩便不朽,吁嗟托根良不偶。
chūn fēng dàng yàng huā zhī   pái bìn shēn yán tiān zhǎi  
táo fāng fēi dòu yàn yáng   yān hén jǐn rǎn yān zhī  
hán dān jiāo shèng   suǐ yáo fēn diǎn qióng é  
yáng fēi shuì kǒu   jià zuò yóu yuàn fēng  
huā shén hái   yuàn róu zhī jiàn fán shì  
yuàn cháng qīn jūn zi bàng   qiū shēn jìng wǎn xiāo zhuāng  
tóng qíng yuè   líng luò huī guāng  
yáo zhī chóng zhěng lín qiū shuǐ   liǎo xiū xiāng  
shǎng xīn kuàng yǒu shuāng xiān   qín shēng zuì chán juān  
xiá shāng fàn hǎi táng zuì   lán yǐng pián xiān  
jūn jiàn nán cháo bǎi huā shù   fēn fēn yān  
zài suì rén jìn cǎi qiáo   dān gàn qióng 姿 jǐn cuī  
lán huì dāng mén dòng jiàn chú   cǎo mén wéi tàn xuán  
huā shèng zhí yíng ruǐ yuàn   chéng pàn yóu wèi wǎn  
rǎn rǎn lín chuāng yǒu xīn     { xuān rén huàn   } qīng shì yuǎn  
màn níng shuāng bèi yán   kuí zhōu shī piān  
huā yǒu shī biàn 便 xiǔ   jiē tuō gēn liáng ǒu