海棠春 再題秋棠圖,即為棠隱述意

魏晉 高燮
含情脈脈常凝睇。銀燭畔、殘妝慵理。憔悴可憐儂,揮手休提起。 牆陰一帶傷心地。花落去、墜歡難記。秋雨又秋風,諳盡愁滋味。
hán qíng cháng níng yín zhú pàn cán zhuāng yōng qiáo cuì lián nóng   huī shǒu xiū
qiáng yīn dài shāng xīn huā luò zhuì huān nán qiū yòu qiū fēng   ān jǐn chóu wèi