海棠

宋代 陳與義
春雨夜有聲,連林杏花落。 海棠已復動,寒食豈寂寞。 人間有此麗,赴我隔年約。 花葉兩分明,春陰耿簾幙。 東風吹不斷,日暮胭脂薄。 何可無我吟,三叫恨詩惡。
chūn yǒu shēng   lián lín xìng huā luò  
hǎi táng dòng   hán shí  
rén jiān yǒu   nián yuē  
huā liǎng fēn míng   chūn yīn gěng lián  
dōng fēng chuī duàn   yān zhī báo  
yín   sān jiào hèn shī è