還司即事

宋代 文天祥
幙燕方如寄,屠羊忽復旋。 霜枝空獨立,雪窖已三遷。 漂泊知何所,逍遙付自然。 庭空誰共語,拄頰望青天。 秋聲滿南國,一葉此飄蓬。 牆外千門迥,庭皋四壁空。 誰家驢吼月,隔巷犬嗥風。 燈暗人無寐,沉沉夜正中。
yàn fāng   yáng xuán
shuāng zhī kōng   xuě jiào sān qiān
piāo zhī suǒ   xiāo yáo rán
tíng kōng shuí gòng   zhǔ jiá wàng qīng tiān
qiū shēng mǎn 滿 nán guó   piāo péng
qiáng wài qiān mén jiǒng   tíng gāo kōng
shuí jiā hǒu yuè   xiàng quǎn háo fēng
dēng àn rén mèi   chén chén zhèng zhōng