海南思南豅正花欲過趙閣亦倦

宋代 韓淲
春遊花時海棠醉,夾道排空轉佳麗。燕支豐頰嬌未醒,翡翠輕鬟愁欲墜。 牡丹風裡晚煙明,薔薇露邊初日媚。山豅深靜自成家,池閣幽閒誰近市。 是中人物多情致,剩擬芳尋為出計。路塵獨怯過城闍,遠水孤舟那得至。 芳菲易歇興終闌,識賞難同吟且寄。蹊間桃李豈無言,草木何知吾亦戲。
chūn yóu huā shí hǎi táng zuì   jiā dào pái kōng zhuàn jiā yàn zhī fēng jiá jiāo wèi xǐng fěi   cuì qīng huán chóu zhuì    
dan fēng wǎn yān míng   qiáng wēi biān chū mèi shān lóng shēn jìng chéng jiā chí   yōu xián shuí jìn shì    
shì zhōng rén duō qíng zhì   shèng fāng xún wèi chū chén qiè guò chéng yuǎn   shuǐ zhōu de zhì    
fāng fēi xiē xīng zhōng lán   shí shǎng nán tóng yín qiě jiān táo yán cǎo   zhī