海陵光孝長老驥無稱山谷後也共談時事且說黃

宋代 戴復古
俗子避形影,僧家共往還。 高談犯時忌,妙語發天慳。 霜後思新橘,夢中歸故山。 何時免奔走,終老白雲關。
xíng yǐng   sēng jiā gòng wǎng huán
gāo tán fàn shí   miào tiān qiān
shuāng hòu xīn   mèng zhōng guī shān
shí miǎn bēn zǒu   zhōng lǎo bái yún guān