還京樂·宴蘭漵

宋代 吳文英
宴蘭漵,促奏絲縈管裂飛繁響。似漢宮人去,夜深獨語,胡沙淒哽。對雁斜玫柱,瓊瓊弄月臨秋影。鳳吹遠,河漢去杳,天風飄冷。泛清商竟。轉銅壺敲漏,瑤床二八青娥,環佩再整。菱歌四碧無聲,變須臾、翠翳紅暝。嘆梨園、今調絕音希,愁深未醒。桂楫輕如翼,歸霞時點清鏡。
yàn lán   zòu yíng guǎn liè fēi fán xiǎng shì hàn gōng rén   shēn   shā gěng duì yàn xié méi zhù   qióng qióng nòng yuè lín qiū yǐng fèng chuī yuǎn   hàn yǎo   tiān fēng piāo lěng fàn qīng shāng jìng zhuǎn tóng qiāo lòu   yáo chuáng èr qīng é   huán pèi zài zhěng líng shēng   biàn cuì hóng míng tàn yuán jīn diào 調 jué yīn   chóu shēn wèi xǐng guì qīng   guī xiá shí diǎn qīng jìng