還京樂

宋代 陳允平
彩鸞去,適怨清和,錦瑟誰共理。奈春光漸老,萬金難買,偷錢空費。岸草煙無際。落花滿地芳塵委。翠袖裡,紅粉濺濺,東風吹淚。 任鴛幃底。寶香寒、金獸慵熏繡被、依依離別意味。瓊釵暗畫心期。倩啼鵑、為催行李。黯銷魂,但夢逐巫山,情牽渭水。待得歸來後,燈前深訴憔悴。
cǎi luán   shì yuàn qīng   jǐn shuí gòng nài chūn guāng jiàn lǎo   wàn jīn nán mǎi   tōu qián kōng fèi àn cǎo yān luò huā mǎn 滿 fāng chén wěi cuì xiù   hóng fěn jiān jiān   dōng fēng chuī lèi
rèn yuān wéi bǎo xiāng hán jīn shòu yōng xūn xiù bèi bié wèi qióng chāi àn huà xīn qiàn juān wèi cuī xíng àn xiāo hún   dàn mèng zhú shān   qíng qiān wèi shuǐ dài de guī lái hòu   dēng qián shēn qiáo cuì