孤坐

宋代 徐璣
晨起猶孤坐,瓶泉待煮茶。寒煙添竹色,疏雪亂梅花。 獨喜忘時事,誰知改歲華。多君能過此,人里似山家。
chén yóu zuò   píng quán dài zhǔ chá hán yān tiān zhú shū   xuě luàn méi huā    
wàng shí shì   shéi zhī gǎi suì huá duō jūn néng guò rén   shì shān jiā