孤雲寄潘延之先生

宋代 郭祥正
望孤雲兮山之巔,漭弗雨兮何油然。送孤鴻兮海之涘,高舉翼兮游無邊。 彼君子之如似兮,脫世俗以不返。奚無悶而止兮,又放意以窮年。 川有航兮陸有馬,園有佳木兮池有芳蓮。坐臥兮白日,笑歌兮朱弦。 客至止兮,樂我之樂。豈公侯之下兮,曾弗擇乎愚賢。 僕夫以耕兮,妾女以織。恬弗愧兮,我衣我食。神仙之逍遙兮,固不得以見之。 君子之宴息兮,舉斯世以誰敵。嗟世人之自徇兮,莫知其求。 勢得而傲兮,勢失而囚。靡後先之思兮,孰進退之由。 苟歲月之徙兮,托冠帶以包羞。惟勇子之從兮,貧未足以自周。 匪妻子之累兮,實吾親之憂。慨負重兮執熱,慕坦跣兮臨流。
wàng yún shān zhī diān   mǎng yóu rán sòng hóng hǎi zhī gāo   yóu biān    
jūn zi zhī shì   tuō shì fǎn mèn ér zhǐ yòu   fàng qióng nián    
chuān yǒu háng yǒu   yuán yǒu jiā chí yǒu fāng lián zuò bái xiào   zhū xián    
zhì zhǐ   zhī gōng hóu zhī xià céng   xián    
gēng   qiè zhī tián kuì   shí shén xiān zhī xiāo yáo   jiàn zhī      
jūn zi zhī yàn   shì shuí jiē shì rén zhī xùn   zhī qiú    
shì ér ào   shì shī ér qiú hòu xiān zhī shú   jìn tuì zhī 退 yóu    
gǒu suì yuè zhī   tuō guàn dài bāo xiū wéi yǒng zi zhī cóng pín   wèi zhōu    
fěi zhī lèi   shí qīn zhī yōu kǎi zhòng zhí   tǎn xiǎn lín liú