孤雲

宋代 王令
一片孤雲逐吃飛,東西終日竟何依。 旁人莫道能為雨,惟恨青山未得歸。
piàn yún zhú chī fēi   dōng 西 zhōng jìng  
páng rén dào néng wéi   wéi hèn qīng shān wèi guī