古意贈鄭彥能八音歌

宋代 黃庭堅
金欲百鍊剛,不欲繞指柔。石羊臥荒草,一世如蜉蝣。 絲成蠶自縛,智成龜自囚。竹箭天與美,豈願作嚆矢。 匏枯中笙竽,不用系牆隅。土偶與木偶,未用相賢愚。 革轍要合道,覆車還不好。木訥赤子心,百巧令人老。
jīn bǎi liàn gāng   rào zhǐ róu shí yáng huāng cǎo   shì yóu    
chéng cán   zhì chéng guī qiú zhú jiàn tiān měi   yuàn zuò hāo shǐ    
páo zhōng shēng   yòng qiáng ǒu ǒu wèi   yòng xiāng xián    
zhé yào dào   chē hái hǎo chì xīn bǎi   qiǎo lìng rén lǎo