古意 其四

清代 屈大均
淒淒歲雲暮,蟋蟀嗚堂隅。場苗不可食,誰當維白駒。 伊昔採桑女,窈窕秦羅敷。銀鉤掛柔條,綠蕤映羅襦。 托心自有所,但笑使君愚。
suì yún   shuài táng chǎng miáo shí   shuí dāng wéi bái
cǎi sāng   yǎo tiǎo qín luó yín gōu guà róu tiáo   ruí yìng luó
tuō xīn yǒu suǒ   dàn xiào shǐ 使 jūn