谷隱堂

宋代 呂本中
汝州城南二十里,棲畝山前足山水。老人中開谷隱堂,草屋疏檐對山起。 南橫秀嶺石官道,想像此堂容此老。堂前茂林浮春煙,堂後池溏多白蓮。 前池紅蓮開更早,正與茂林相對好。開軒看蓮看不足,遠望少室如碧玉。 碧玉如屏掩此堂,老人與世已相忘。胡馬揚塵不容駐,萬里奔波失歸路。 客舟不顧生事窘,所至有堂名谷隱。大榜灰飛小榜存,至今長在對衡門。 澗上丈人肯已冷,中原舊事空銷魂。老人本是山中客,四海為家無住宅。 家人清坐已忘貧,何曾更問堂寬窄。
zhōu chéng nán èr shí   shān qián shān shuǐ lǎo rén zhōng kāi yǐn táng cǎo   shū yán duì shān    
nán héng xiù lǐng shí guān dào   xiǎng xiàng táng róng lǎo táng qián mào lín chūn yān táng   hòu chí táng duō bái lián    
qián chí hóng lián kāi gèng zǎo   zhèng mào lín xiāng duì hǎo kāi xuān kàn lián kàn yuǎn   wàng shǎo shì    
píng yǎn táng   lǎo rén shì xiāng wàng yáng chén róng zhù wàn   bēn shī guī    
zhōu shēng shì jiǒng   suǒ zhì yǒu táng míng yǐn bǎng huī fēi xiǎo bǎng cún zhì   jīn zhǎng zài duì héng mén    
jiàn shàng zhàng rén kěn lěng   zhōng yuán jiù shì kōng xiāo hún lǎo rén běn shì shān zhōng   hǎi wéi jiā zhù zhái    
jiā rén qīng zuò wàng pín   zēng gèng wèn táng kuān zhǎi