古意二首贈劉子 其一
空為郢中客,不見郢中吟。美人高堂上,自奏山水音。
帝子葬何處,瀟湘雲正深。寂寥誰共賞,江上獨傷心。
kōng
空
wèi
為
yǐng
郢
zhōng
中
kè
客
,
bú
不
jiàn
見
yǐng
郢
zhōng
中
yín
吟
měi
。
rén
美
gāo
人
táng
高
shàng
堂
zì
上
,
zòu
自
shān
奏
shuǐ
山
yīn
水
音
。
dì
帝
zǐ
子
zàng
葬
hé
何
chǔ
處
,
xiāo
瀟
xiāng
湘
yún
雲
zhèng
正
shēn
深
jì
。
liáo
寂
shuí
寥
gòng
誰
shǎng
共
jiāng
賞
,
shàng
江
dú
上
shāng
獨
xīn
傷
心
。