古意二首

宋代 王義山
東籬采秋菊,秋菊清且香。 采之欲寄誰,聊以寓感傷。 感傷何所思,故人天一方, 故人日以遠,思君豈能忘。 瞻望兮弗及,西山傾夕陽。 黃昏人倚樓,一聲笛何長。
dōng cǎi qiū   qiū qīng qiě xiāng  
cǎi zhī shuí   liáo gǎn shāng  
gǎn shāng suǒ   rén tiān fāng  
rén yuǎn   jūn néng wàng  
zhān wàng   西 shān qīng yáng  
huáng hūn rén lóu   shēng zhǎng