古意(二十首)

明代 袁凱
白日生東海,倏忽墮崦嵫。 皓月方滿盈,斯須亦已虧。 淮陰有奇功,赫赫在一時。 焉知束縛去,還為兒女欺。 天道每如此,人事安足悲。 獨羨鴟夷子,輕舟去江湄。¤
bái shēng dōng hǎi   shū duò yān  
hào yuè fāng mǎn 滿 yíng   kuī  
huái yīn yǒu gōng   zài shí  
yān zhī shù   hái wèi ér  
tiān dào měi   rén shì ān bēi  
xiàn chī zi   qīng zhōu jiāng méi     ¤