古意呈陳漢臣

宋代 陳亮
鬱郁澗底松,離離原上草。春風一吹拂,秀色相映好。 金商行素秋,滋蔓已枯槁。大材終不凋,且向岩壑老。 娟娟孤生竹,托根在別島。枝幹苦不長,風煙莫能掃。 寒暑更代謝,霜雪正傾倒。相期抱幽獨,貞堅以為保。
jiàn sōng   yuán shàng cǎo chūn fēng chuī   xiù xiàng yìng hǎo
jīn shāng háng qiū   màn gǎo cái zhōng diāo   qiě xiàng yán lǎo
juān juān shēng zhú   tuō gēn zài bié dǎo zhī gàn zhǎng   fēng yān néng sǎo
hán shǔ gēng dài xiè   shuāng xuě zhèng qīng dǎo xiāng bào yōu   zhēn jiān wéi bǎo