古意

宋代 蘇軾
兒童鞭笞學官府,翁憐兒痴旁笑侮。 翁出坐曹鞭復呵,賢於群兒能幾何。 兒曹鞭人以為戲,公怒鞭人血流地。 等為戲劇誰能先,我笑謂翁兒更賢。
ér tóng biān chī xué guān   wēng lián ér chī páng xiào  
wēng chū zuò cáo biān   xián qún ér néng  
ér cáo biān rén wéi   gōng biān rén xuè liú  
děng wéi shuí néng xiān   xiào wèi wēng ér gèng xián