古意
澗水幽幽碧,蓮菂慘慘紅。足音渺空谷,誰與訴寸衷?
倚石還獨嘯,四顧何迷濛。忽聞箏聲起,繚繞雲樹中。
翠靄花雨散,泠然一襟風。之子悵難覓,微吟托寒蛩。
jiàn
澗
shuǐ
水
yōu
幽
yōu
幽
bì
碧
,
lián
蓮
dì
菂
cǎn
慘
cǎn
慘
hóng
紅
zú
。
yīn
足
miǎo
音
kōng
渺
gǔ
空
shuí
谷
,
yǔ
誰
sù
與
cùn
訴
zhōng
寸
衷
?
yǐ
倚
shí
石
hái
還
dú
獨
xiào
嘯
,
sì
四
gù
顧
hé
何
mí
迷
méng
蒙
hū
。
wén
忽
zhēng
聞
shēng
箏
qǐ
聲
liáo
起
,
rào
繚
yún
繞
shù
雲
zhōng
樹
中
。
cuì
翠
ǎi
靄
huā
花
yǔ
雨
sàn
散
,
líng
泠
rán
然
yī
一
jīn
襟
fēng
風
zhī
。
zǐ
之
chàng
子
nán
悵
mì
難
wēi
覓
,
yín
微
tuō
吟
hán
托
qióng
寒
蛩
。