古意

宋代 李新
嗟來吐食死,漂母愛王孫。 等是乞憐人,一飽何足論。 東方老先生,笑傲忘至尊。 朔飢侏儒飽,且用長短分。
jiē lái shí   piāo ài wáng sūn
děng shì lián rén   bǎo lùn
dōng fāng lǎo xiān sheng   xiào ào wàng zhì zūn
shuò zhū bǎo   qiě yòng cháng duǎn fēn