古意

唐代 王昌齡
桃花四面發,桃葉一枝開。欲暮黃鸝囀,傷心玉鏡台。 清箏向明月,半夜春風來。
táo huā miàn   táo zhī kāi huáng zhuàn   shāng xīn jìng tái
qīng zhēng xiàng míng yuè   bàn chūn fēng lái