古意

唐代 邢象玉
家中酒新熟,園裡葉初榮。佇杯欲取醉,悒然思友生。 忽聞有奇客,何姓復何名。嗜酒陶彭澤,能琴阮步兵。 何須問寒暑,徑共坐山亭。舉袂祛啼鳥,揚巾掃落英。 心神無俗累,歌詠有新聲。新聲是何曲,滄浪之水清。
jiā zhōng jiǔ xīn shú   yuán chū róng zhù bēi zuì   rán yǒu shēng
wén yǒu   xìng míng shì jiǔ táo péng   néng qín ruǎn bīng
wèn hán shǔ   jìng gòng zuò shān tíng mèi niǎo   yáng jīn sǎo luò yīng
xīn shén lèi   yǒng yǒu xīn shēng xīn shēng shì   cāng làng zhī shuǐ qīng