古意

唐代 鮑溶
重錦化為泥,翦刀誤人事。夜裁遠道書,翦破相思字。 妾心不自信,遠道終難寄。客心固多疑,肯信非人意。 萬里不言遠,歸書長相次。可即由此書,空房□忌諱。
zhòng jǐn huà wèi   jiǎn dāo rén shì cái yuǎn dào shū   jiǎn xiàng
qiè xīn xìn   yuǎn dào zhōng nán xīn duō   kěn xìn fēi rén
wàn yán yuǎn   guī shū zhǎng xiàng yóu shū   kōng fáng   huì