古意
達曉寢衣冷,開帷霜露凝。風吹昨夜淚,一片枕前冰。
dá
達
xiǎo
曉
qǐn
寢
yī
衣
lěng
冷
,
kāi
開
wéi
帷
shuāng
霜
lù
露
níng
凝
。
。
fēng
風
chuī
吹
zuó
昨
yè
夜
lèi
淚
,
yī
一
piàn
片
zhěn
枕
qián
前
bīng
冰
。
。