顧養直輓詞

宋代 樓鑰
舊向君家去,宜齋屢舉觴。 人哀誦諸顧,里不見他楊。 身世驚春暮,湖山愴夕陽。 園林未成趣,鷗鷺亦淒涼。
jiù xiàng jūn jiā   zhāi shāng  
rén āi sòng zhū   jiàn yáng  
shēn shì jīng chūn   shān chuàng yáng  
yuán lín wèi chéng   ōu liáng