孤雁

宋代 孔平仲
空城夜已寂,一雁度雲端。汀洲亦可止,何不怯霜寒。 豈非防暗禍,驚矯失自安。孤音訴明月,天高路漫漫。 以鶉置懷袖,比汝乏羽翰。蒙恩傍溫暖,豈念宵征難。
kōng chéng   yàn yún duān tīng zhōu zhǐ   qiè shuāng hán    
fēi fáng àn huò   jīng jiǎo shī ān yīn míng yuè tiān   gāo màn màn    
chún zhì huái xiù   hàn méng ēn bàng wēn nuǎn   niàn xiāo zhēng nán