古硯

明代 釋函可
余家端溪旁,持斧斲溪骨。歲深積成林,真氣資蓬勃。 一從板蕩來,散作磨刀石。墨池鼓風波,焚之恨無及。 奇覯乃於斯,轉復生嘆息。古繡若苔斑,瑩然馬肝色。 沿缺中已凹,定是千年物。黑松發黯光,滑澤水不竭。 想其在空岩,無心求賞識。良工苦經營,因以珍幾席。 不知前代人,研盡幾斗血。神物固不常,自然遭磨折。 笑彼卞氏璞,欲遇徒三刖。如何抱堅貞,靜默守寒磧。 我見豈偶然,為之重拂拭。再拜置諸懷,永以伴幽寂。
jiā duān páng   chí zhuó suì shēn chéng lín   zhēn péng
cóng bǎn dàng lái   sàn zuò dāo shí chí fēng   fén zhī hèn
gòu nǎi   zhuǎn shēng tàn xiù ruò tái bān   yíng rán gān
yán 沿 quē zhōng āo   dìng shì qiān nián hēi sōng àn guāng   huá shuǐ jié
xiǎng zài kōng yán   xīn qiú shǎng shí liáng gōng jīng yíng   yīn zhēn
zhī qián dài rén   yán jǐn dòu xuè shén cháng   rán zāo zhé
xiào biàn shì   sān yuè bào jiān zhēn   jìng shǒu hán
jiàn ǒu rán   wèi zhī zhòng shì zài bài zhì zhū huái   yǒng bàn yōu