古興二首各五韻

宋代 陸游
月出橫林上,宿鳥無定枝。 物生各畏禍,所託輒蹈危。 老人倚壁坐,大鼾驚群兒。 雖雲差自適,見事亦太遲。 猶有一可喜,永謝世俗羈。
yuè chū héng lín shàng   宿 niǎo dìng zhī
shēng wèi huò   suǒ tuō zhé dǎo wēi
lǎo rén zuò   hān jīng qún ér
suī yún chà shì   jiàn shì tài chí
yóu yǒu   yǒng xiè shì