古興

宋代 李新
春采中洲蘭,秋采芙蓉芳。 芙蓉以為衣,春蘭佩其香。 曉織比目魚,暮織雙鴛鴦。 裁成合歡被,副之君子堂。 粲粲桃李姿,過時空自傷。 漢宮專使至,羅搜窮洞房。 長虹直軒轅,秘艷不可藏。 平時同閨子,坐看鉛華光。 共解明月珠,私結羅襦襠。 出門驅車去,富貴無相忘。
chūn cǎi zhōng zhōu lán   qiū cǎi róng fāng  
róng wéi   chūn lán pèi xiāng  
xiǎo zhī   zhī shuāng yuān yāng  
cái chéng huān bèi   zhī jūn zi táng  
càn càn táo 姿   guò shí kōng shāng  
hàn gōng zhuān shǐ 使 zhì   luó sōu qióng dòng fáng  
cháng hóng zhí xuān yuán   yàn cáng  
píng shí tóng guī zi   zuò kàn qiān huá guāng  
gòng jiě míng yuè zhū   jié luó dāng  
chū mén chē   guì xiāng wàng