古香齋柏樹歌為陳刺史賦

清代 洪亮吉
古香齋頭兩株柏,出土根同干如劈。主人齋屋斜向東,一樹從南一從北。 虬枝擊屋屋已破,拔地青蒼刺天黑。森然四角沈陰滿,日出當心不能赤。 人間落落古丈夫,天半亭亭挺孤直。飽經雨露顏仍黝,不與凡姿競顏色。 主人愛客客奇絕,三十年前住昕夕。客行握別樹始栽,樹竟幾番長過客。 今來盤薄山齋內,樹與主人皆素識。摩挲撫樹對主人,可惜主人頭竟白。 客今行周三萬里,樹亦添高廿余尺。祁連山頭樠木滿,曾遜此株雄且特。 頂平不待修雷斧,干老偏能挽風力。枝經數折撐霄漢,根已三重透泉脈。 因思復有三十年,樹欲抉天人入穴。沈吟不厭百回步,徙倚每聞三嘆息。 十圍櫟樹枝皆俯,半里松濤響誰敵。心空早厭禽巢鬧,眼冷靜將入海閱。 商量何物伴歲寒,移得園東丈人石。
xiāng zhāi tóu liǎng zhū bǎi   chū gēn tóng gàn zhǔ rén zhāi xié xiàng dōng   shù cóng nán cóng běi    
qiú zhī   qīng cāng tiān hēi sēn rán jiǎo shěn yīn mǎn 滿   chū dāng xīn néng chì    
rén jiān luò luò zhàng   tiān bàn tíng tíng tǐng zhí bǎo jīng yán réng yǒu   fán jìng 姿 yán    
zhǔ rén ài jué   sān shí nián qián zhù xīn xíng bié shù shǐ zāi shù   jìng fān zhǎng guò    
jīn lái pán báo shān zhāi nèi   shù zhǔ rén jiē shí shù duì zhǔ rén   zhǔ rén tóu jìng bái    
jīn xíng zhōu sān wàn   shù tiān gāo niàn 廿 chǐ lián shān tóu mán mǎn céng 滿   xùn zhū xióng qiě    
dǐng píng dài xiū léi   gàn lǎo piān néng wǎn fēng zhī jīng shù zhé chēng xiāo hàn gēn   sān chóng tòu quán mài    
yīn yǒu sān shí nián   shù jué tiān rén xué shěn yín yàn bǎi huí   měi wén sān tàn    
shí wéi shù zhī jiē   bàn sōng tāo xiǎng shuí xīn kōng zǎo yàn qín cháo nào yǎn   lěng jìng jiāng hǎi yuè    
shāng liáng bàn suì hán   yuán dōng zhàng rén shí