孤松吟酬渾贊善

唐代 盧綸
深山荒松枝,雪壓半離披。朱門青松樹,萬葉承清露。 露重色逾鮮,吟風似遠泉。天寒香自發,日麗影常圓。 陰郊一夜雪,榆柳皆枯折。回首望君家,翠蓋滿瓊花。 捧君青松曲,自顧同衰木。曲罷不相親,深山頭白人。
shēn shān huāng sōng zhī   xuě bàn zhū mén qīng sōng shù   wàn chéng qīng
zhòng xiān   yín fēng shì yuǎn quán tiān hán xiāng   yǐng cháng yuán
yīn jiāo xuě   liǔ jiē shé huí shǒu wàng jūn jiā   cuì gài mǎn 滿 qióng huā
pěng jūn qīng sōng   tóng shuāi xiāng qīn   shēn shān tóu bái rén