古詩十九首
回車駕言邁,
悠悠涉長道。
四顧何茫茫,
東風搖百草。
所遇無故物,
焉得不速老。
盛衰各有時,
立身苦不早。
人生非金石,
豈能長壽考?
奄忽隨物化,
榮名以為寶。
huí
回
chē
車
jià
駕
yán
言
mài
邁
,
yōu
悠
yōu
悠
shè
涉
cháng
長
dào
道
。
。
sì
四
gù
顧
hé
何
máng
茫
máng
茫
,
dōng
東
fēng
風
yáo
搖
bǎi
百
cǎo
草
。
。
suǒ
所
yù
遇
wú
無
gù
故
wù
物
,
yān
焉
dé
得
bù
不
sù
速
lǎo
老
。
。
shèng
盛
shuāi
衰
gè
各
yǒu
有
shí
時
,
lì
立
shēn
身
kǔ
苦
bù
不
zǎo
早
。
。
rén
人
shēng
生
fēi
非
jīn
金
shí
石
,
qǐ
豈
néng
能
cháng
長
shòu
壽
kǎo
考
?
yǎn
奄
hū
忽
suí
隨
wù
物
huà
化
,
róng
榮
míng
名
yǐ
以
wéi
為
bǎo
寶
。
。