古詩 其四

宋代 龐謙孺
初日照池底,游魚戲漣漪。落日延西林,蜻蜓弄斜暉。 忘情體自適,不但禽鳥微。以茲慰心胸,富貴如何違。 舍策看清溪,步屧臨荊扉。青天委長流,孤雲無所依。 居然忘物我,身世忽若遺。
chū zhào chí   yóu lián luò yán lín 西 qīng   tíng nòng xié huī    
wàng qíng shì   dàn qín niǎo wēi wèi xīn xiōng   guì wéi    
shě kàn qīng   xiè lín jīng fēi qīng tiān wěi cháng liú   yún suǒ    
rán wàng   shēn shì ruò