古詩後十九首 其十七

明代 李攀龍
孟冬風已厲,攬衣有餘嘆。獨宿知夜長,遠客知天寒。 河漢直雙闕,皎若素與紈。黃鵠從西南,孤飛正漫漫。 一鳴緩中帶,再鳴沾玉顏。遊子不可聽,令君中道還。 所以生別離,慷慨亮為難。
mèng dōng fēng   lǎn yǒu tàn 宿 zhī zhǎng   yuǎn zhī tiān hán
hàn zhí shuāng quē   jiǎo ruò wán huáng cóng 西 nán   fēi zhèng màn màn
míng huǎn zhōng dài   zài míng zhān yán yóu tīng   lìng jūn zhōng dào hái
suǒ shēng bié   kāng kǎi liàng wéi nán