古詩二首上蘇子瞻
青松出澗壑,十里聞風聲。
上有百尺絲,下有千歲苓。
自性得久要,為人制頹齡。
小草有遠志,相依在平生。
醫和不並世,深根且固蒂。
人言可醫國,可用太早計。
小大材則殊,氣味固相似。
qīng
青
sōng
松
chū
出
jiàn
澗
hè
壑
,
shí
十
lǐ
里
wén
聞
fēng
風
shēng
聲
。
。
shàng
上
yǒu
有
bǎi
百
chǐ
尺
sī
絲
,
xià
下
yǒu
有
qiān
千
suì
歲
líng
苓
。
。
zì
自
xìng
性
dé
得
jiǔ
久
yào
要
,
wéi
為
rén
人
zhì
制
tuí
頹
líng
齡
。
。
xiǎo
小
cǎo
草
yǒu
有
yuǎn
遠
zhì
志
,
xiāng
相
yī
依
zài
在
píng
平
shēng
生
。
。
yī
醫
hé
和
bù
不
bìng
並
shì
世
,
shēn
深
gēn
根
qiě
且
gù
固
dì
蒂
。
。
rén
人
yán
言
kě
可
yī
醫
guó
國
,
kě
可
yòng
用
tài
太
zǎo
早
jì
計
。
。
xiǎo
小
dà
大
cái
材
zé
則
shū
殊
,
qì
氣
wèi
味
gù
固
xiāng
相
sì
似
。
。