古詩二首上蘇子瞻

宋代 黃庭堅
江梅有佳實,托根桃李場。 桃李終不言,朝露借恩光。 孤芳忌皎潔,冰雪空自香。 古來和鼎實,此物升廟廊。 歲月坐成晚,煙雨青已黃。 得升桃李盤,以遠初見嘗。 終然不可口,擲置官道傍。 但使本根在,棄捐果何傷。
jiāng méi yǒu jiā shí   tuō gēn táo chǎng
táo zhōng yán   zhāo jiè ēn guāng
fāng jiǎo jié   bīng xuě kōng xiāng
lái dǐng shí   shēng miào láng
suì yuè zuò chéng wǎn   yān qīng huáng
shēng táo pán   yuǎn chū jiàn cháng
zhōng rán kǒu   zhì zhì guān dào bàng
dàn shǐ 使 běn gēn zài   juān guǒ shāng