古詩

宋代 劉過
涼生幾硯窗未糊,秋風射入如相呼。床頭吳鉤作龍吼,便欲乘此搗穹廬。 丈夫詩膽如斗大,摩挲笑與歌楚些。生平柔腸作鐵堅,挑盡寒燈擁襟坐。 撞鐘打鼓天欲明,鴉未知曉雞先驚。夜來有雨不須問,聽取窗前蕉葉聲。 老僧慣閒定較可,山色朦朧半煙鎖。玉簪委地怕禁持,消息雨中彈指過。 前回十日得一晴,遠山松檜如潑青。痴雲冉冉自辟易,半江滾滾金龍生。 桂花畢竟終燥薄,強出嬋娟懶梳掠。正緣久不見雲生,事半功倍掃蕭索。 人言快意難得時,世間樂事鬚生悲。轉頭潑墨天地黑,依然雨腳如絲垂。 山翁豈識神龍志,特地霖淫阻游意。不知金鴨香篆長,擁鼻猶可看文戲。 重重疊疊添青蒼,誰謂濃翠繞叢篁。 草木過濕有香意,衣籠篤褥篝籠湯。峭岩萬丈苔斑駁,日固甚佳雨不惡。 晴明晦冥俱可觀,芻豢有時薦藜藿。愛山之痴如愛詩,或日或雨皆足奇。 君不見若把西湖比西子,淡妝濃抹總相宜。
liáng shēng yàn chuāng wèi   qiū fēng shè xiāng chuáng tóu gōu zuò lóng hǒu biàn   便 chéng dǎo qióng    
zhàng shī dǎn dǒu   xiào chǔ xiē shēng píng róu cháng zuò tiě jiān tiāo   jǐn hán dēng yōng jīn zuò    
zhuàng zhōng tiān míng   wèi zhī xiǎo xiān jīng lái yǒu wèn tīng   chuāng qián jiāo shēng    
lǎo sēng guàn xián dìng jiào   shān méng lóng bàn yān suǒ zān wěi jìn chí xiāo   xi zhòng dàn zhǐ guò    
qián huí shí qíng   yuǎn shān sōng guì qīng chī yún rǎn rǎn bàn   jiāng gǔn gǔn jīn lóng shēng    
guì huā jìng zhōng zào báo   qiáng chū chán juān lǎn shū lüě zhèng yuán jiǔ jiàn yún shēng shì   bàn gōng bèi sǎo xiāo suǒ    
rén yán kuài nán de shí   shì jiān shì shēng bēi zhuǎn tóu tiān hēi   rán jiǎo chuí    
shān wēng shí shén lóng zhì   lín yín yóu zhī jīn xiāng zhuàn zhǎng yōng   yóu kàn wén    
chóng chóng dié dié tiān qīng cāng   shuí wèi nóng cuì rào cóng huáng  
cǎo guò shī yǒu xiāng   lóng gōu lóng tāng qiào yán wàn zhàng tái bān   shén jiā è    
qíng míng huì míng guān   chú huàn yǒu shí jiàn huò ài shān zhī chī ài shī huò   huò jiē    
jūn jiàn ruò 西 西   dàn zhuāng nóng zǒng xiāng