古詩

宋代 龐謙孺
凡人種園花,但取紅紫麗。 今我種園花,所樂在生意。 侵晨草露濕,園林有清氣。 寢興不裹首,散策繞花次。 次第除繁枝,分明去浪蕊。 客至旋結襟,舍柯惜餘味。 新稍才過屋,弱干漸拂地。 是中有深趣,欣然心自慰。
fán rén zhǒng yuán huā   dàn hóng  
jīn zhǒng yuán huā   suǒ zài shēng  
qīn chén cǎo shī   yuán lín yǒu qīng  
qǐn xīng guǒ shǒu   sàn rào huā  
chú fán zhī   fēn míng làng ruǐ  
zhì xuán jié jīn   shě wèi  
xīn shāo cái guò   ruò gàn jiàn  
shì zhōng yǒu shēn   xīn rán xīn wèi