孤山和李鶴田

宋代 汪元量
湖上悲風舞白楊,英雄凋盡只堪傷。 花飛廢苑憐銅馬,草沒荒墳臥石羊。 人在醉中春已晚,客於愁處日偏長。 林西樓觀青紅濕,又遜僧官燕梵王。
shàng bēi fēng bái yáng   yīng xióng diāo jìn zhǐ kān shāng  
huā fēi fèi yuàn lián tóng   cǎo méi huāng fén shí yáng  
rén zài zuì zhōng chūn wǎn   chóu chù piān cháng  
lín 西 lóu guàn qīng hóng shī   yòu xùn sēng guān yàn fàn wáng