孤山二詠(並引)

宋代 蘇軾
孤山有陳時柏二株。 其一為人所薪,山下老人自為兒已見其枯矣,然堅悍如金石,愈於未枯者。 僧志詮作堂於其側,名之曰柏堂。 堂與白公居易竹閣相連。 屬余作二詩以記之。 柏堂道人手種幾生前,鶴骨龍姿尚宛然。 雙干一先神物化,九朝三見太平年。 忽驚華構依岩出,乞與佳名到處傳。 此柏未枯君記取,灰心聊伴小乘禪。 竹閣海山兜率兩茫然,古寺無人竹滿軒。 白鶴不留歸後語,蒼龍猶是種時孫。 兩叢卻似蕭郎筆,千畝空懷渭上村。 欲把新詩問遺像,病維摩詰更無言。
shān yǒu chén shí bǎi èr zhū  
wéi rén suǒ xīn   shān xià lǎo rén wèi ér jiàn   rán jiān hàn jīn shí   wèi zhě  
sēng zhì quán zuò táng   míng zhī yuē bǎi táng  
táng bái gōng zhú xiāng lián  
shǔ zuò èr shī zhī  
bǎi táng dào rén shǒu zhǒng shēng qián   lóng 姿 shàng wǎn rán  
shuāng gàn xiān shén huà   jiǔ cháo sān jiàn tài píng nián  
jīng huá gòu yán chū   jiā míng dào chù chuán  
bǎi wèi jūn   huī xīn liáo bàn xiǎo chéng chán  
zhú hǎi shān dōu shuài liǎng máng rán   rén zhú mǎn 滿 xuān  
bái liú guī hòu   cāng lóng yóu shì zhǒng shí sūn  
liǎng cóng què shì xiāo láng   qiān kōng huái wèi shàng cūn  
xīn shī wèn xiàng   bìng wéi jié gèng yán