鼓山

宋代 呂本中
危欄不知高,下瞰萬里路。滄海近咫尺,大舶不敢度。 風雲遞舒捲,川原更回互。如何此道場,乃倚絕壁住。 得非化人居,無乃仙聖寓。斷崖石倒懸,絕壁水暗聚。 我行天一涯,勝處時一遇。衰病九死餘,已乏濟勝具。 登臨茲忘返,尚覺慰遲暮。山林與膏壤,未到已心悟。
wēi lán zhī gāo   xià kàn wàn cāng hǎi jìn zhǐ chǐ   gǎn    
fēng yún shū juàn   chuān yuán gèng huí dào chǎng nǎi   jué zhù    
de fēi huà rén   nǎi xiān shèng duàn shí dào xuán jué   shuǐ àn    
xíng tiān   shèng chù shí shuāi bìng jiǔ   shèng    
dēng lín wàng fǎn   shàng jué wèi chí shān lín gāo rǎng wèi   dào xīn