古人行

宋代 方岳
古人二十四,已自取億印。 加我三十一,擁褐猿猱逕。 古人三十六,已自嘆頭顱。 加我十九年,雪頷埋霜須。 春風秋月五十五,青山白雲自今古。 與其浮沈於不卿不相之間,孰愈自適於老圃老農之伍。 休休休,仰面看人吾所羞。 莫莫莫,天下事堪幾回錯。 既不能致君乎唐虞,又不能收身於樵漁。 提攜手板聊復爾,安用侷促轅下駒。 昌黎老韓手筆大,光范三書看渠破。 號天叫地為一官,宰相須還賈耽做。 不如荷葭塢中之把茅,臥聽松聲三峽濤。 開門夜半劃長嘯,已笑古人山月高。
rén èr shí   yìn  
jiā sān shí   yōng yuán náo jìng  
rén sān shí liù   tàn tóu  
jiā shí jiǔ nián   xuě hàn mái shuāng  
chūn fēng qiū yuè shí   qīng shān bái yún jīn  
shěn qīng xiāng zhī jiān   shú shì lǎo lǎo nóng zhī  
xiū xiū xiū   yǎng miàn kàn rén suǒ xiū  
  tiān xià shì kān huí cuò  
néng zhì jūn táng   yòu néng shōu shēn qiáo  
xié shǒu bǎn liáo ěr   ān yòng yuán xià  
chāng lǎo hán shǒu   guāng fàn sān shū kàn  
hào tiān jiào wèi guān   zǎi xiàng hái jiǎ dān zuò  
jiā zhōng zhī máo   tīng sōng shēng sān xiá tāo  
kāi mén bàn huà cháng xiào   xiào rén shān yuè gāo