古琴歌

宋代 周文璞
山人袖攜古琴來,形模拙丑腹破穿。 上兩金字亦殘漫,自雲得自十年前。 十年前宿野店間,野店岑寂無炊煙。 只將百錢乞翁媼,回買濕薪煨澗泉。 老翁持出一木段,刀痕鑿痕斧痕滿。 秀才望見三嘆羨,學琴以後何曾見。 此是成都雷氏為,揩摩雷字分明現。 持歸修治調曲成,曲成他人不肯聞。 初彈羑里可釋憾,再鼓廣陵如雪冤。 將歸古操次第傳,龍入我舟何可憐。
shān rén xiù xié qín lái   xíng zhuō chǒu chuān 穿  
shàng liǎng jīn cán màn   yún shí nián qián  
shí nián qián 宿 diàn jiān   diàn cén chuī yān  
zhǐ jiāng bǎi qián wēng ǎo   huí mǎi shī xīn wēi jiàn quán  
lǎo wēng chí chū duàn   dāo hén záo hén hén mǎn 滿  
xiù cai wàng jiàn sān tàn xiàn   xué qín hòu zēng jiàn  
shì chéng léi shì wèi   kāi léi fēn míng xiàn  
chí guī xiū zhì diào 調 chéng   chéng rén kěn wén  
chū dàn yǒu shì hàn   zài guǎng líng xuě yuān  
jiāng guī cāo chuán   lóng zhōu lián