過准提庵用退之韻

明代 李敬
檜柏秋陰石路微,荒園草長殘蝶飛。老僧學佛兼學圃,豆花雨漬豆葉肥。 我來踏穿獅子窟,繩床塵滿坐者稀。所須月米才半缽,黃菜撲面劬朝飢。 去年屋破雪堆席,今日牆欹風打扉。睡漢世法且不貫,縱施廣舌何霏霏。 龕前大士漫千劫,門外枯松徑十圍。隨便趺坐即起去,休留棘刺橫牽衣。 快哉白雲如奔馬,兀突那復為人鞿。
guì bǎi qiū yīn shí wēi   huāng yuán cǎo zhǎng cán dié fēi lǎo sēng xué jiān xué   dòu huā dòu féi
lái chuān 穿 shī zi   shéng chuáng chén mǎn 滿 zuò zhě suǒ yuè cái bàn   huáng cài miàn cháo
nián xuě duī   jīn qiáng fēng fēi shuì hàn shì qiě guàn   zòng shī guǎng shé fēi fēi
kān qián shì màn qiān jié   mén wài sōng jìng shí wéi suí biàn 便 zuò   xiū liú héng qiān
kuài zāi bái yún bēn   wéi rén