過玉澗道人草堂

宋代 李綱
道人妙彈琴,能作醉翁操。人亡琴亦亡,頗為識者悼。 草堂玉澗邊,蕪沒已秋草。穗帳鶴驚空,藥杵香餘搗。 竹光淨如洗,桂子寒不掃。松風肅泠泠,猶想琴聲好。
dào rén miào tán qín   néng zuò zuì wēng cāo rén wáng qín wáng   wèi shí zhě dào    
cǎo táng jiàn biān   méi qiū cǎo suì zhàng jīng kōng yào   chǔ xiāng dǎo    
zhú guāng jìng   guì hán sǎo sōng fēng líng líng yóu   xiǎng qín shēng hǎo