過餘杭白塔寺

宋代 范仲淹
登臨江上寺,遷客特依依。 遠水欲無際,孤舟曾未歸。 亂峰藏好處,幽鷺得閒飛。 多少天真趣,遙心結翠微。
dēng lín jiāng shàng   qiān
yuǎn shuǐ   zhōu céng wèi guī
luàn fēng cáng hǎo chù   yōu xián fēi
duō shǎo tiān zhēn   yáo xīn jié cuì wēi